Xin chào các bạn, hôm nay Blog truyện sẽ mang đến cho các bạn một truyện ngắn mới: "Cô bạn TV" của tác giả [N]ắng. Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ với Blog.
Cuộc sống của My tại căn nhà mới dọn đến ở UK khá vui vẻ, mọi người share cho nhau mọi thứ, giúp đỡ nhau không ngần ngại… À, trừ một người. Là Khánh - cậu ta đang hoàn thành nốt A-level như My, nhưng không học cùng trường.
Mặc dù vẫn nhớ như in lời cam kết bữa đầu xin việc, nó vẫn không khỏi shock: "Nhưng mà... tại sao???", "Chả tại sao cả - Nguyên nhún vai - anh không cần em ở đây nữa. Đầy là lương của em tháng này
Khác với Huy, những cảm xúc bồng bột và thoáng qua, ở bên anh nó được yên bình và tin tưởng. Anh không phải là vật thế thân của Huy. Nó khờ thật, tại sao lại lo hão như thế chứ? Anh đâu có giống Huy chút nào đâu? Giờ đây, trong lòng nó chẳng còn chút dấu vết nào của Huy nữa. Gặp Huy, nó có thể mỉm cười. Chỉ có anh, tràn ngập hình bóng của anh, anh có biết không?
Đắng. Nó tự hỏi nếu lúc đó nó nói thích anh, liệu anh có còn làm như thế? Hay là nó còn rơi vào hoàn cảnh thê thảm hơn cả bây giờ?
Giá như những điều nó mong ước là sự thật, giá như anh vẫn ở bên kia. Vô thức, nó đưa tay đẩy cửa. Không khoá.
Anh ngẩng lên nhìn nó. Lòng nó như tan ra, tan ra. Rất nhiều mảnh băng len lỏi trong nó buôn buốt. Cảm giác sung sướng đến tê dại, nhưng xen lẫn cả ấm ức. Một lần nữa, còn được thấy anh ở đây. Khuôn mặt anh, đôi mắt nâu, lông mày rậm, mái tóc hung. Anh khẽ gật đầu để nó ngồi xuống. Bao nhiêu câu hỏi tại sao mấp mé chỉ chực trào ra nhưng không thốt lên lời. Nó ngồi đó, nhìn anh với ánh mắt thay cho bao dấu hỏi.
-Anh sắp đi du học. Có thể em sẽ ngạc nhiên nhưng đúng là thế. Sang Pháp. chố này sẽ có người khác thuê.
...
-Anh mới ở đây được một năm, nhưng nơi này thân thuộc còn hơn chính nhà anh vậy. Hồi đó cãi nhau với bố mẹ, quyết định bỏ thi đại học, tự mở một quán riêng, sống tự lập. Nhưng giờ thì...
-Cãi nhau với bố mẹ ạ?
-Ừ- Anh cười chua chát. Bố mẹ anh muốn anh đính hôn với một cô gái, con của bạn thân kiêm đối tác làm ăn.
-Anh không thích?
-Có.
-Nhưng?
-Cô ấy không thích anh- Nguyên nghiêng đầu, nói nhẹ nhàng- Anh học ghi-ta chỉ vì cô ấy, nhưng chưa một lần được chơi cho cô ấy nghe...
Anh với lấy cây ghi-ta, và không giữ lời, anh lại đàn. Cả hai đắm chìm trong âm nhạc và những nghĩ suy. Những âm thanh dội vào lòng nó, buồn bã, nhức nhối, thản nhiên,... bao nhiêu cung bậc...
-Thôi, để anh đưa em về!
***
Bốn năm sau...
Ở sân bay là chàng thanh niên cao, nước da trắng, chiếc kính đen che đi đôi mắt nâu, nhưng vẫn lộ ra đôi lông mày đen rậm nam tính. Bốn năm, anh mới trở về mảnh đất nơi anh sinh ra, với những kỉ niệm về tình yêu không nói. Người duy nhất được nghe anh chơi bản nhạc tự mình sáng tác. Có lẽ bây giờ cô nhóc cũng đã lớn, đã tìm được một tình yêu đích thực, và sống hạnh phúc. Cô ấy xứng đáng được như vậy. Trong veo và vui vẻ như những tia nắng ban mai, xua tan những gì u ám nhất trong lòng anh. Thậm chí, cô ấy còn không biết...- anh tự nhủ. Sống ở một nơi xa lạ, nói một thứ tiếng xa lạ, ăn những món ăn xa lạ khiến anh quên đi những kí ức buồn. Nhưng ngay khi vừa hít thở bầu không khí Việt Nam, thì con người ngày xưa trong anh trở lại. Anh vẫy taxi, không phải về nhà.
Tắc đường, anh ngó ra ngoài cửa, những gương mặt da vàng, dáng dấp bé nhỏ rất đỗi thân quen. Anh chẳng biết vì sao mình lại đi tới đó. Có lẽ, đến chỉ để đứng ngoài, và chỉ để thất vọng. Nơi đấy có còn gì nữa đâu. Có thể, sẽ là một cửa hàng bán đồ gia dụng chẳng hạn, một vài người sẽ ngơ ngác nhìn hỏi anh mua gì. Có thể người ta đã đập bỏ căn nhà cũ và xây một căn hộ cao để cho thuê. Không, chắc là anh chỉ dám đứng từ xa, nhìn một cái rồi đi.
Nhưng anh phải ngạc nhiên. Khi chiếc taxi dần dần đến, anh thấy từ xa tấm biển "Dịu", vẫn kiêu hãnh như chưa bao giờ bị dỡ xuống. Anh không tin vào mắt mình, tim đập loạn lên khi đến mỗi lúc một gần. Y như vừa mới ngồi trên một cỗ máy thời gian. "Dịu" vẫn thế, không hề thay đổi. Vẫn cách bài trí ấy, vẫn tông màu ấy. Mặc kệ sự náo nhiệt bề ngoài. Mặc dù anh suýt nữa không thể nhận ra khu phố quen thuộc, mặc dù bốn năm không phải là một thời gian ngắn. Nhưng "Dịu" vẫn hiên ngang bất chấp mọi sự đổi thay, vẫn bình thản hệt như phong thái riêng của nó bốn năm về trước.
***
Bốn năm, hàng trăm lần Như đã dõi theo ngôi trường anh học bằng Google Earth, tưởng tượng những bước chân anh đủng đỉnh bước trên con đường đó. Bốn năm, Như ủ kĩ trong lòng tình cảm với người con trai nó quen trong ba tháng. Mà giờ không thể gọi Như là nó nữa, cô giờ đã là sinh viên năm thứ hai, và là chủ một tiệm bánh ngọt xinh xinh.
Làm chủ tiệm phức tạp hơn Như tưởng, nhất là khi còn đang đi học. Cũng may, cô còn có những người bạn giúp đỡ. Hà cũng là đồng chủ quán, và trong những ngày đông khách, Ngọc sẽ đến làm chân "lăng xăng viên". Ngọc rất dễ thương và dễ gần. Cô nhóc đã thích Huy từ lâu lắm, trước cả khi Huy quen Như. Vì Huy, Ngọc đã kịch liệt phản đối vụ đính hôn vớ vỉn của gia đình với một người mà với cô gần như mù tịt. Cũng như Như, Ngọc là một cô nhóc độc lập và tự tin, nên tất nhiên không bao giờ chấp nhận chuyện sắp đặt vô lí như vậy.
Thỉnh thoảng, Huy cũng tới, cả 4 treo biển "đóng cửa" rồi ăn uống trò chuỵên vui vẻ. Bốn năm khiến họ trở thành bạn thân. Những kỉ niệm đã qua được gợi lại dễ dàng. Huy à, cậu không có lỗi, chỉ là chúng ta không có duyên. Vào những lúc Như bận rộn, thì Ngọc luôn ở bên, trêu chọc, trò chuyện, và dần dần Huy nhận ra mình mến Ngọc. Nhưng Huy vẫn lấn cấn, không nỡ nói lời chia tay khi mọi chuyện còn tốt đẹp. Vậy là cô đã đúng- Như nhủ thầm- dù cách làm có hơi cực đoan. Nói chia tay là cách tốt nhất để kết thúc tất cả, khi mà cả hai đã không còn thuộc về nhau nữa. Bống một cảm giác dịu dàng an ủi Như, cô và anh vẫn chưa chia tay nhau. Cả hai chỉ khẽ khàng: "Tạm biệt".
Bốn năm, biết bao lần cầm di động lên, muốn gọi cho anh. Nhưng rồi Như dừng lại, chuyển qua cái số hồi anh còn dùng ở Việt Nam, dù chỉ để nghe những tiếng lạnh lùng vang lên: "Thuê bao quí khách vừa gọi...". Nếu có chút gì nhớ đến cô, hẳn là anh đã nhắn tin, hay gọi cho cô trước. Cô biết người anh yêu không phải là cô. Bốn năm, không một cụôc gọi, không một sms, vẫn yêu, vẫn chờ... (Còn nữa)
Hôm nay Blog truyện - BlogTM sẽ mang đến cho các bạn phần tiếp theo của truyện ngắn: "Anh, em thích anh!" của tác giả Pikajaita. Phần 2 với tựa đề: Lời chia tay bất ngờ. Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ cùng Blog truyện. Phần 1: Anh, em thích anh!
Nó làm quen với cuộc sống thiếu Huy, mặc dù rất khó khăn. Huy không một lần liên lạc, cũng chẳng thèm nhìn mặt nó nữa, cậu ấy biến mất như bong bóng xà phòng...
Buông tay Nguyên, nó chạy vội theo bóng Huy, oà khóc. Mới sáng nay thôi, nó khám phá ra tại sao Huy không cằn nhằn về việc nó hay bận rộn nữa. Hà, nhỏ bạn thân, bỗng dưng kéo nó ra một chỗ: -Như, mày và Huy dạo này thế nào rồi? Có chuyện gì giận nhau à? -Giận nhau??- Nó ngơ ngác không hiểu - Giận cái gì mà giận nhau? - Thế sao một đứa thì chúi đầu chúi mũi vào công việc... quên sầu. Còn một đứa thì suốt ngày cặp kè với đứa khác... Thế không phải giận nhau là gì?- Hà nheo mắt- Tao nói thật lòng, thằng Huy là thằng khá, mày đừng cố chấp quá mà bỏ thì uổng lắm. Tai nó lùng bùng, ngay lập tức chưa hiểu những gì Hà nói. Chúi mũi vào công việc? Là nó sao? Vậy còn ai cặp kè? Chẳng lẽ là Huy? Chợt nó nhìn Hà, hỏi dồn dập: -Cặp kè? Mày bảo Huy cặp kè với ai cơ? -Ngọc, con nhỏ xinh nhất C3 ấy- Hà dẩu mỏ- đừng nói với tao là mày không biết đấy nhé. Nó lắc đầu quầy quậy: - Không! Tao thề là tao không biết gì cả... Nhưng mà... như thế là sao hả Hà? Huy với Ngọc thích nhau á?- nó rối rít. - Tao cũng không chắc...- Hà nói nhỏ xuống- chỉ là tao thấy hai đứa nó hay đi với nhau thôi. Còn thì... Hay là mày thử hỏi thẳng nó xem. - Điên à!- nó thừ ra. Hà đặt tay lên vai nó: - An tâm, chắc không sao đâu... Có lẽ tại tao nhạy cảm quá thôi. - Không, có vấn đề thật đấy... Nó nhớ lại, dạo gần đây, tuy Huy vẫn thường gửi sms chúc nó ngủ ngon, gọi nó dậy vào buổi sáng, nhưng những tin nhắn đó không nhiều và tình cảm như trước. Gần như chỉ còn là một thông lệ, hay một thói quen. Khi hai đứa đi chơi với nhau, có thật nhiều những khoảng thời gian Huy im lặng không nói gì, và thật nhiều nụ cười rất gựơng. Huy bận rộn nhiều hơn, hay ít ra là cáo bận nhiều hơn khi nó rủ Huy đi đâu đó. Vì bận rộn, nó nghĩ đó cũng chỉ là Huy bận rộn hay cái gì đó tương tự. Nhưng nếu "cái gì đó tương tự" lại là Ngọc... Vừa xin Nguyên nghỉ làm sớm một hôm, nó cảm thấy thật mệt mỏi. Huy lại bận, nó đi lang thang không mục đích dọc mấy tiệm trà sữa. Chợt nó dừng lại, nép vào sau bức tường, nghẹt thở và hụt hẫng với những gì mình vừa nhìn thấy. Huy choàng tay quanh vai Ngọc, bình thản bước qua. Quyết định rất nhanh, nó sẽ ra đi trong kiêu hãnh. Không muốn mình là một con mèo đáng thương bị bỏ rơi, nó sẽ cho Huy thấy, cậu ta chẳng-là-cái-gì-cả. Mặc dù, thật ra, Huy là tất cả. Đó là lí do nó nắm tay Nguyên hồi nãy, và cũng là lí do lúc này, nó khóc. Huy đã biến mất. Nó cuốc bộ thêm mấy con phố nữa, cảm thấy mình... thất thiểu và nhếch nhác. Nó ghét khói bụi, ghét nắng, ghét những khuôn mặt tươi cười. Nó đã đứng trước cửa nhà mình, nhưng lại chùn bước. Nhà nó tràn ngập những hình ảnh về Huy, trên bàn nó vẫn còn một tấm ảnh chụp chung với Huy. Nó cần một nơi nào đó để chạy trốn. Nó quay trở lại "Dịu".
Cửa khép hờ. Nó khẽ đẩy, bước vào. Tiếng ghi-ta trầm buồn vang lên. Chưa bao giờ thấy Nguyên chơi ghi-ta, nó cứ ngỡ cây ghi ta treo đấy chỉ đơn thuần để trang trí. Bản nhạc kì lạ, phản phất nét buồn của Romance, nó chưa nghe bao giờ nhưng lại có cảm giác vô cùng thân thuộc. Nguyên giật mình, ngừng tay, ngẩng lên nhìn nó ngồi phịch xuống ghế. -Em xin lỗi... hồi nãy không phải em có ý... -Anh biết rồi- Nguyên nhún vai- nhìn em là anh biết. Như gật nhẹ, cổ họng nó khô khốc, nhưng mắt nhoà đi. Một cảm giác trống rỗng kinh khủng. Mất Huy, bên trong nó chẳng còn cái gì cả. Tình yêu đầu tiên của nó, trong veo và mãnh liệt. Một bầu trời kỉ niệm về Huy, những mess vui vui, những cuộc gọi, giọng nói ấm áp, cái chạm tay. Mới đây thôi mà đã nhớ. Dòng sông cảm xúc lại trào ra, nó lại gục mặt xuống bàn, khóc nức nở. Một bàn tay đặt lên vai nó, ấm áp và tin cậy, là Nguyên. - Vẫn thích cậu ta, tại sao em lại làm thế? - Vì... Ngọc. Nguyên hiểu ngay khi Như kêu tên một đứa con gái khác. Anh đẩy li kem về trước mặt nó: -Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi- giọng Nguyên đầy quan tâm và ấm áp, khác hẳn lúc bình thường. - Anh không hiểu đâu!- nó lắc đầu như một đứa con nít làm nũng... - Anh hiểu chứ! Anh không hiểu, không thể nào hiểu đựơc nó. Một người như anh có bao giờ phải đau khổ vì yêu? Lạnh lùng và kiêu hãnh. Không, anh không thể. Nhưng nó cần phải thoát khỏi cảm giác này, càng nhanh càng tốt. Nó cố trấn tĩnh, quẹt nước mắt, ngẩng lên tìm mắt Nguyên. - Anh biết chơi ghi-ta?- Nó cố kiếm một đề tài để bắt chuyện. - Uhm... - Anh chơi thử đi!- nó lấy giọng vui vẻ- Thế mà em chưa được nghe bao giờ. Nguyên liếc nhìn nó, rất nhanh, ánh mắt anh loé lên một cái gì đó lạ lùng, nhưng ngay lập tức lại trở về với cái vè bình thản và lãnh đạm. Lưỡng lự một lúc, rồi anh đặt cây ghi-ta lên đùi. Từng nốt nhạc bay lên, ấm áp và sâu thẳm...
***
Khách đến, Nguyên đứng phắt dậy, treo cây đàn về chỗ cũ. Nó chỉ kịp láu táu: - Lần sau anh đàn cho em nghe cái bài lúc đầu nhé! - Sẽ không có lần sau đâu- Nguyên nhếch môi cười buồn, nói thẳng băng.
***
Lần thứ bao nhiêu, nó rối tinh lên với đám bột. Thỉnh thoảng, nó mày mò nghiên cứu "chế tạo" một kiểu bánh mới. Lần nào Nguyên cũng đau khổ đóng vai "kiểm tra chất lượng". Lần nào cũng thế, anh nhăn mặt, cằn nhằn. Nó tỉnh bơ: "em sẽ chi tiền bột mà, anh chỉ việc nếm thôi, cằn nhằn gì chứ... Mà em thấy lần này cũng ngon đó chứ ;))".
Lần này cũng thế, công thức thì không chắc có vấn đề gì không, nhưng trực quan thì bánh mềm, xốp, khá ổn. Bột dính tèm lem trên mặt, nó đẩy cái bánh về phía Nguyên, anh nhìn nó cảnh giác, nhưng cũng nhăn nhó nếm thử: - Vẫn thế!- Nguyên chau mày- nhưng thẳng thắn mà nói lần này có tiến bộ! Nó làm quen với cuộc sống thiếu Huy, mặc dù rất khó khăn. Huy không một lần liên lạc, cũng chẳng thèm nhìn mặt nó nữa, cậu ấy biến mất như bong bóng xà phòng. Phải rồi, nó tự nhủ, cậu ấy vốn chỉ cần một lí do để xa rời nó, và nó đã cho cậu ấy lí do. Không có Huy, Như nhận ra nó không cần Huy nhiều như nó tưởng. Cuộc sống của nó vẫn ổn, miễn là nó đến "Dịu", nhiều hơn mức cần thiết. Bên Nguyên, nó vơi bớt nỗi nhớ Huy. Nó nhận ra Nguyên: đẹp trai, chững chạc, phong cách, và ấm áp. Nguyên nói đúng, kể từ lần đó nó không bao giờ được nghe anh đàn nữa, không lí do, không một lời giải thích. Như lặng lẽ ngắm nhìn mái tóc hung hung của Nguyên. Ẩn sau vẻ lạnh lùn, nó biết anh thực sự chân thành và biết quan tâm. Thời gian qua, nó ngày càng gắn bó với anh hơn. Nó thích anh, nhưng lại hoảng hốt với suy nghĩ đó. Ở anh có một cái gì đó bí ẩn mà nó không tài nào hiểu được. Vả lại, phải chăng trái tim nó đang lừa nó, nó đến với Nguyên chỉ vì khoảng trống mà Huy bỏ lại? Vết thương lòng từ mối tình đầu đổ vỡ vẫn còn đó, nó không đủ can đảm để mở lòng ra thêm lần nữa. Nguyên bất chợt ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Như. Nó luống cuống cúi xuống. Anh khẽ hắng giọng: - Như này... - Dạ? - Từ mai em nghỉ việc được rồi! (CÒn tiếp)
Blog truyện - BlogTM gửi đến các bạn một truyện ngắn nhẹ nhàng nhưng cũng rất hay của tác giả Pikajaita với tựa đề: "Anh! Em thích anh!"
Con bé thốt ra câu đó với anh chủ tiệm bánh ngọt nơi nó làm part time, khi vừa nhác trông thấy một bong người quen thuộc đẩy cửa bước vào. Nó, Huy và anh, đều sững sờ.
Blog truyện - BlogTM giới thiệu đến các bạn truyện ngắn sưu tầm: "Khi nào anh mới biết nói yêu?" 6h sáng Chủ nhật, Phong vẫn đang ngáy khò trong chăn. Chỉ có kẻ hâm mới dậy vào lúc này, với nữa nay lại là cuối tuần chứ. Nhưng đúng là có "kẻ hâm" nào đó đang nhấn chuông cửa gọi Phong dậy.
- Anh đã hứa với em chủ nhật này đi tìm việc làm thêm cùng em cơ mà
- Uhm nhưng anh không hứa là vào lúc sớm thế này
- Anh chỉ giỏi chối – Linh giận dỗi
- Thôi được rồi, ai bảo em là người yêu của anh chứ.
Ừ thì là "người yêu" của Linh nhưng Phong chưa bao giờ nói "anh yêu em" như những chàng trai khác. "Nghe nó cứ củ chuối thế nào ấy" – nguyên văn của Phong. Còn về Linh lại khác, bọn bạn vẫn thầm ngưỡng mộ cô bởi có một người yêu tuyệt vời, chiều cô hết ý. Phong không quá đẹp trai nhưng biết cách ăn mặc, cũng không đại gia nhưng mức lương mới ra trường mà anh kiếm được cũng đủ để khối gã công chức mơ ước. Thế cũng tạm gọi là 'người yêu lý tưởng' rồi. Nhưng chúng bạn đó đâu biết Linh mong muốn nghe ba từ đơn giản ấy bao nhiêu lần mà chỉ nhận được câu ngụy biện của Phong "tình yêu đâu cần phải nói".
Nói ngắn gọn thì tình yêu của Phong, Linh có thể được mô tả bởi một chữ "dị". Hai người quen nhau trong một cuộc tranh luận nảy lửa ở một lớp tiếng Anh về chủ đề "Tình yêu thời sinh viên, nên hay không?". Sau một hồi tranh luận rôm rả bằng cái thứ tiếng tạm gọi là... Anh thì chẳng ai chịu ai. Kết quả cuối cùng thu được là: được nói tiếng Anh sướng miệng. Sau giai đoạn quen thì một loạt các giai đoạn sau diễn ra nhanh chóng mặt: quen, thân, quan tâm, thích và yêu. Nhưng
- Bao giờ anh mới nói yêu em?
- Còn lâu
- Thấy ghét!
- Thế khi nào em mới dừng hỏi anh câu đó?
- Cũng... còn lâu
Hai người vẫn luôn bốp chát và tranh cãi như vậy, nhưng có thể đó là cách để họ đến với nhau nhanh hơn. Bây giờ dù chưa nói "yêu" nhưng cả Phong và Linh lẫn bọn bạn đều ngầm coi hai người là một cặp. Sẽ thiệt cho Linh không được 'danh chính ngôn thuận' nhưng thiệt thòi mà được chiều một chút cũng tốt.
Phong co ro người trong cái chăn và chuẩn bị đi thay quần áo. Tuy hay đấu võ mồm với Linh nhưng Phong luôn phục tùng một cách gần như vô điều kiện với mọi đề nghị mà Linh đưa ra - ngoan ngoãn hơn nhiều cái đợt khi còn độc thân. Bọn bạn vẫn bảo nó nhu nhược, là thằng "dại gái", nhưng Phong vẫn cười khì "tao là thằng dại gái hạnh phúc nhất". Mới sáng sớm tinh mơ nhìn rõ mặt nhau còn khó chứ nói gì đến chuyện đi tìm việc, rõ ràng yêu cầu này chỉ là để làm nũng anh. Nhưng thay vì cảm thấy bực mình Phong lại thấy hạnh phúc khó tả. Dù sao sau một thời gian dài trong 'hội độc thân' cuối cùng nó cũng được nói lời chào tạm biệt không hẹn gặp lại với mấy thằng trong nhóm trước nhiều con mắt ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ.
Một tháng hai lần phải đổi chỗ làm, cũng chừng ấy lần Phong lếch thếch hỏi bạn bè này nọ, tìm tòi trên mấy tờ rao vặt về việc làm thêm. Chẳng là Linh đã hứa với gia đình năm cuối không xin tiền nhà nữa mà sẽ tự lo cho nó quen. Lỡ hứa rồi bây giờ mà lại gọi điện về xin thì ngại lắm. Ừ thì Linh không khéo tay nên mấy cửa hàng bán hoa hay quà lưu niệm chẳng ai chịu nhận. Rồi còn cái tính vụng về nữa chứ, mấy nhà hàng đâu có thể chịu đựng được Linh hơn một tháng. Họ sợ tiền phạt quá tiền lương, đến Phong thỉnh thoảng còn sợ bộ bát đĩa đẹp lung linh của mình phải thay mới nữa là. Còn gia sư thì Linh tự nhận "gõ đầu trẻ" thì được chứ dạy thì chịu. Và kết quả Linh vẫn "thất nghiệp". Nhiều lúc Linh than thở
- Tình hình này chắc em đi trông xe mất anh à
- Uhm nhưng anh không có thời gian đi trông người trông xe đâu nhé - Phong nháy mắt tinh quái
8 rưỡi sáng, sau đủ các thủ tục từ café đến ăn sáng, cuối cùng thì hai người cũng ngồi lên được chiếc Wave từ "cái thời bà ngoại" để lại. Trầm ngâm một lúc Phong hỏi
- Em định bắt đầu từ đâu?
- Tùy anh.
- Sao lại tùy anh? Việc của em cơ mà
- Thôi thì cứ đi thẳng rồi tính tiếp anh ạ.
Phong nhấn ga, chiếc xe phụt khói sặc sụa rồi lướt đi từ từ. Phố giờ này vẫn vắng. Con đường mùa đông như rộng thênh thang, cái lạnh làm cho người ta ngại ra khỏi nhà hay trốn tiệt trong những quán nhỏ với ly càfe nóng hổi. Linh thì khác, cô chẳng chịu ngồi yên một chỗ bao giờ. Chỉ với đôi giầy thể thao, tóc đuôi gà búi cao rất ra dáng dân bụi chuyên nghiệp, cô có thể đi dạo phổ cả buổi. Phong thích Linh bởi cô là một người như vậy năng động, tự tin và rất ...ngầu. "Phải nói là cá tính chứ" Linh cao giọng sửa lại.
Két ...tiếng phanh gấp làm Linh giật mình ôm chặt Phong.
- Gì thế anh?
- Tìm thấy rồi.
Cửa hàng với biển hiệu to đùng " Shop Men - Made in Vietnam" đứng bệ vệ với một mặt tiền to tướng. Bán quần áo, việc này có vẻ hợp lý đấy, chẳng cần khéo tay, chỉ cần khéo...miệng – vấn đề này với Linh thì khỏi phải bàn."OK, nơi này duyệt" – Linh tặc lưỡi. Sau một hồi Phong thương lượng chuyện giờ làm và tiền nong, còn Linh thì đứng im như ma-nơ-canh, ông chủ có vẻ gật gù bởi tìm được người làm cũng "vừa con mắt". Phong quay sang Linh:
- Em thấy sao?
- Em không thích đâu, em ra trước đây – Linh nói nhỏ rồi chạy ra ngoài.
Phong ngẩn tò te một lúc chưa thể hiểu chuyện gì rồi cuối cùng đành tìm lý do xin phép ra về.
- Sao thế em?
- Em không thích chỗ này.
- Sao không?
- Lão chủ này trông ..."dê" lắm
Phong lại đứng ngẩn một lúc "Ừ thì tìm chỗ khác". Linh vẫn thế, vẫn luôn vô lý như vậy và Phong thì luôn biến những thứ vô lý của Linh thành những điều có lý : "Anh cũng thấy lão chủ này dê thật, mắt em đúng là cú vọ. Anh sao có thề để cho hắn sai bảo em suốt ngày được" . Chiếc xe lại lạch bạch vài tiếng rồi lao vút.
12 giờ trưa, cái nắng bắt đầu le lói.Vẫn chưa tìm được việc. Cái thành phố to thế này mà dường như đều nói "không" với Linh thì phải? Vậy mà cái bụng thì lại đang biểu tình mất rồi.
- Bún đậu nhé anh?
- Anh không thích mắm tôm, em biết rồi mà.
- Em có bắt anh ăn đâu, em đói rồi. Quyết định nhé?
Phong hết cơ hội lựa chọn, cái bụng bảo cái đầu ừ thì... gật. Hai đĩa bún nhanh chóng được bê ra. Linh là khách quen của quán nên cô chủ quán có vẻ niềm nở hơn:
- Người yêu hả Linh? – cô bán bún bắt chuyện.
- Vâng, xinh giai cô nhỉ? – Linh bồi tiếp.
Mặt Phong méo xệch không phải vì ngán ngẩm cái món "đặc sản" này mà vì thấy... ngại.
- Anh không thích người khác khen mình đẹp trai đâu, dẫu điều đó là sự thật.
- Bao lâu rồi anh chưa soi gương?
- Từ sáng đến giờ - Phong có vẻ thành thật
- Thảo nào...
- Dám xoáy anh à – Phong như hiểu ra điều gì, khẽ cốc đầu Linh
- Dám đánh em à – Linh giơ đũa định 'chơi'lại ai ngờ hất phải bát mắm tôm và Phong là người chịu hậu quả.
Phong phát hoảng "thôi cái thứ này thì nước hoa hàng hiệu cũng đành bó tay". "Cái này người ta ăn còn được nữa là, không chết người đâu anh" – Linh không thể ngừng cười trước bộ mặt thảm hại của Phong. "Ôi cái đôi này" – cô chủ quán thở dài bất lực.
4 giờ chiều, hồ Tây vẫn đông người mặc cho gió thổi mạnh cùng cái lạnh làm cho người ta nổi da gà. Cái xe máy của hai người dựng chỏng kheo một chỗ, trông nó cũng tàn tạ và mệt mỏi như hai chủ nhân của mình vậy. Dường như dự định từ buổi sáng là cái nhiệm vụ bất khả thi.
- Hay em đến quán massager của dì em, nghe nói công việc cũng...nhàn.
- Nếu làm chỗ đó thì về quê bán rau với mẹ anh còn hơn.
- Anh bảo thủ thế, nếu không thì làm sao bây giờ?
- Để anh tính...
Linh dựa vào vai Phong "ừ để anh tính", vai Phong lại thêm một gánh nặng. Linh biết điều đó, mỗi lúc mệt mỏi như vậy Phong luôn là chỗ dựa để Linh tựa vào và cảm thấy bình yên. Linh không giỏi giang như bao cô gái vây quanh Phong, cũng chẳng có gì nổi bật từ gia thế đến các mối quan hệ. Linh chỉ là một "phó thường dân" và bình thường hơn bất cứ người bình thường nào khác. Điều duy nhất Linh "giỏi" là gây phiền phức cho Phong bởi những đòi hỏi vô cớ, những sở thích kỳ quặc và cả cái tính "ngầu" nữa. Vậy mà Phong vẫn... "Ừ", chỉ đơn giản thế thôi, chấp nhận tất cả.
11 giờ đêm, Linh đã ngủ gục trên lưng Phong tay vẫn sỏ vào túi áo anh. Xe chạy chậm dần. Ngôi nhà trọ nhỏ của Linh dần hiện ra trong màn sương đêm. Xe tắt máy. Một phút, hai phút, mười phút trôi qua Phong vẫn để Linh ngủ. Mỗi lúc thế này chịu rét chút cũng chẳng sao. Được nhìn người con gái mình yêu ngủ trong yên bình như vậy lòng Phong thấy thật ấm áp. Bỗng chốc hình ảnh "ngôi nhà và những đứa trẻ" về một giấc mơ gia đình bình dị hiện lên trong Phong. Linh có thể không khéo léo nhưng sẽ là một người mẹ tốt, sẽ nuôi dạy được những đứa con cũng đáng yêu và... ngầu như mẹ của chúng. Phong mỉm cười. Không tìm được việc cũng chẳng sao, là mẹ những đứa con anh sẽ là công việc quan trọng và khó khăn nhất rồi. Phong chưa nói với Linh "anh yêu em" cũng chưa có lần nào thực sự gọi là tỏ tình cả, chẳng sao, đâu phải nói ra thì anh sẽ yêu Linh hơn, đâu phải nói ra thì tình yêu sẽ lãng mạn và... vô lý được như trong phim. Trong tim Phong, anh biết mình yêu Linh thế là đủ rồi.
- Anh định để em ngủ ngoài trời lạnh thật hả?
- Em dậy rồi à, sao mà ngủ khiếp thế. Anh mà lai đi Trung Quốc bán cũng chẳng biết
- Cũng may người anh vẫn còn mùi... nên em mới thức dậy được. Hihi. Mà vừa nãy anh cười gì đấy, nghĩ đến cô nào đúng không?
- Làm gì có.
- Em không tin.
- Tin đi mà...
- Thế anh nói "anh yêu em" đi thì em sẽ tin.
- Dã tâm nha, dám gài bẫy anh. Thôi muộn rồi, em vào ngủ sớm đi.
Phong đợi Linh vào cổng rồi mới quay đi. Anh đứng lặng một lúc. Nay là một ngày tìm việc thất bại nhưng lại là một ngày chủ nhật bên người yêu thật đúng nghĩa. Ra khỏi hội độc thân quả là một quyết định đúng đắn, nếu không bây giờ chắc lại cùng mấy gã rượu ốc và bình luận bóng đá. Nghĩ thế anh lại càng thấy mình hạnh phúc và may mắn.
Điện đường càng mờ nhạt trong màn sương đêm ngày một dày. Gió không thổi mạnh nữa nhưng vẫn làm bàn tay Phong giá buốt. Nhìn cây hoa sữa bên đường đứng lặng, cô đơn và lạnh lẽo Phong thấy mình như đang trở về với những ngày hai người mới bắt đầu yêu nhau. Cũng cây hoa sữa đó, cũng mùi hoa sữa mà anh đã từng rất ghét đó như một người bạn luôn chào anh cuối cùng mỗi khi đưa Linh đi chơi về. Hơn một năm rồi, Phong đã yêu mùi hoa nồng nàn cá tính này cũng như yêu chính Linh vậy. Phong hít một hơi dài như muốn lấp đầy cái nồng nàn đó trong phổi, rồi bỗng chợt anh nghĩ đến câu hỏi trường kỳ của Linh "Khi nào anh mới nói yêu em?". Anh gãi mũi cười rồi ...buột miệng :" Ừ, anh yêu em, Linh à". Phong cho tay vào túi áo, điện thoại Linh để quên. "Tình yêu đâu cần phải nói hả anh!" – Linh đứng ngay sau Phong nở một nụ cười hạnh phúc.